Tản mạn về giàu nghèo
10/29/2010
Ngày xưa thời bao cấp thì ít khi có khái niệm giàu nghèo, thằng đẹp cũng như thằng xấu, thằng khôn cũng như thằng ngu, ấy thế mà đùng 1 phát xã hội thay đổi. Ngày xưa đẹp zai, thông minh, khéo ăn nói thì tha hồ tung hoành làng trên xóm dưới trêu hoa ghẹo nguyện, hủy diệt hết bông hoa này đến nụ hoa kia. Bây h đẹp zai với tài giỏi mà đi xe đạp thì ngoác mồm ra cũng chỉ lừa lọc được mấy em đầu thừa đuôi thẹo, thằng nào tài giỏi thì tán được mấy em tàm tạm nhưng lục lại gia phả nhà nó kiểu gì cũng có vài người trong họ bị mắc mấy bệnh nan y, nhẹ thì hôi nách mà nặng thì cũng tầm ung thư "ví". Thằng giàu thì đời nó giàu, đời con nó cũng giàu. Cứ tưởng tượng 1 thằng ku đang nằm trong bầu của 1 con mẹ nào đấy, vài tháng tuổi nó đã được nghe nhạc giao hưởng, trí não phát triển vù vù, ra đời 1 cái nặng 5 kg thì cái não nó cũng phải nặng 3kg, chưa kịp cất tiếng khóc đá đểu đời thì sữa mẹ, sữa bò, sữa bột bú chùn chụt, bao nhiêu chất bổ dưỡng bay vào mồm như thiêu thân lao vào lửa, lớn lên tí nữa thì đồ chơi đầy nhà, đến lúc ngủ ôm 1 con gấu bông to như cái bồn cầu thì làm gì đêm nó chả mơ thấy đang cưỡi lên đầu lên cổ chị bạch tuyết, cắt tiết chị lọ lem và vén váy lên xem hàng cô tấm... Đến tuổi đi học thì xe đưa xe đón, gia sư nọ gia sư kia. Lên cấp 2 bố mẹ đầu tư cho đi du học. Mà học nước ngoài tất nhiên là phải khác trong nước rồi, lên trung học gái gú đầy đủ, nó ăn uống sướng thế kiểu gì chả cao to đẹp zai. Nó sẵn tiền vung ra vào bar, vào party thì làm gì chả quen biết, gặp gỡ, quan hệ này nọ với mấy con nhỏ dâm dục trong trường. Cuối cùng nó nhảy vào Harvard học rồi cầm cái bằng về nước, các công ty thi nhau mời mọc vào nhưng chắc gì nó đã cần? Bố mẹ nó tiền tấn mà, thích 1 cái thì cho con vài triệu đô làm ăn, chẳng may có thất bại thì cũng chỉ mắng nó mấy câu rồi cho nó thêm ít nữa, vài lần như thế kiểu gì nó chả thành công, chả giàu?
Những thằng ăn uống kham khổ từ đời bố mẹ nên thể chất cũng như trí não có dám đú với bọn nó không? Cấp 1 thì ghen tị với bạn bè vì không có đồ chơi đẹp, cấp 2 thì tan học đi bộ về nhà, ăn ngày 3 bữa cơm rau toàn thuốc sâu với nước mắm có phân đạm có mà thông minh vào mắt. Lên cấp 3 thì tiền ko có, nhìn bạn bè đứa nào cũng gái gú khắp người kiểu gì chả sinh ra mặc cảm, học hành làm sao được. Tâm lí như thế thi ĐH trượt là cái chắc, bố mẹ cũng thương con nhưng chả làm thế nào được cũng cố cho con thi vào mấy cái trường cao đẳng, trung cấp ất ơ rồi nhắm mắt nhắm mũi nuôi mấy năm ăn học. Học xong cầm cái bằng của mấy trường đó đi xin việc kiểu gì chả nhận được những câu như : "Mày không mang cái bằng vip này đi thì may ra cty nhận mày làm tạp vụ, cút". Xin dăm 3 chỗ không được thì cũng đến phải kiếm cái xe mà hành nghề xe ôm. Cậu nào mặt mũi sáng sủa 1 tí thì may ra được mấy thằng sếp gay nó nhận. Nhiệm vụ chỉ có đến cty rồi chui vào phòng cho nó thông ass, may mắn nữa thì có mấy cty vớ vẩn nó nhận rồi nó điều lên mấy vùng Ninh Bình, Lào Cai, Yên Bái an phận tha hồ mà ngắm trăng sao cùng mấy em thôn nữ tóc trắng như tuyết,da đen như gỗ mun,lưỡi đỏ như máu... đấy mới là nói chuyện học hành.
Chuyện sinh hoạt thì càng đau lòng hơn, thằng thì lao động quần quật cả ngày mệt mỏi, lê xác về nhà định tắm rửa 1 cái cho mát mẻ, vui vẻ với con vợ xấu xí đang nằm vật vã thở hổn hển cho 3 đứa con bú ở nhà, thì 1 thằng đi BMW đi qua vũng nước tạt cho đánh ào 1 cái ướt từ đầu đến gót chân. Thằng thì cả tuần chắt bóp mới dám ra vỉa hè uống cốc nước, hút điếu thuốc với đầy ặt vẻ mãn nguyện phì ra 2 lỗ mũi nhưng đâu biết có những thằng đang hò hét trong bar với 1 tá những em nóng bỏng bâu kín từ đùi đến thắng lưng. Thằng thì cứ đợi đến chiều để nghe ké tiếng nhạc bên nhà hàng xóm trong khi những thằng đang lắc lư, gật gù, giãy giụa trong những sàn nhảy. Mùa hè nóng bức lắm anh cũng cố tiết kiệm để đi bể bơi vài lần để khoe body, khoe lông chân lông nách với các em thiếu nhi 3-4 tuổi. Những thằng giàu bé thì nó có bể bơi ở nhà, lớn tí nữa Nha Trang Vũng Tàu, Hạ Long Mũi Né nó đếm được từng hạt cát. Chán trong nước thì nài nỉ 1 tí làm gì bố mẹ chả cho đi Hawaii, Malibu... hay Caribbeen. Chết đuối ở mấy chỗ đó cũng sướng hơn uống mấy ngụm nước đầy clo trong mấy cái bể bơi chỉ to gấp đôi gấp 3 cái bể phốt.
Chuyện quan hệ cũng bức xúc không kém. Những cậu thì chỉ biết loanh quanh trong ngõ tâm sự, bàn chuyện làm ăn với mấy đứa trẻ con hay mấy ông trung niên thất nghiệp. Ra khỏi ngõ 1 cái là cái xã hội tiêu tiền ầm ầm nó đập vỡ mặt ngay chứ chả cần nói đến đầu gấu hay bọn thanh niên hay ngứa mắt nó tẩm quất. Các anh con nhà điều kiện thì cũng nhờ bố mẹ mà quen hết nhà trí thức này đến nhà nho học kia. Bạn bè thì cũng toàn loại IQ cao ngút ngàn, thích thì rủ bạn đi ăn, đi nhảy đi hát đi hò. Ra đường thằng nào cà khịa nó bực lên nó mang tiền đến đốt nhà, thằng nào hiền lành nó cũng mang Ferrari húc cho tan cổng.
Những chuyện vớ vẩn nhỏ nhặt nữa thì càng điên. Những người ko có tiền thì hút thuốc lá, thuốc lào, được khoảng 3 mấy tuổi thì phổi như 1 cái rổ, ko có điều kiện chạy chữa thì vài tháng là lên bàn thờ. Bọn thừa tiền thì hút thuốc phiện, hút tài mà, tiêm chích nên phổi cứ gọi là trắng hồng tự nhiên, hơi ốm yếu 1 cái thì nó chạy chữa từ a đến z nên tuổi thọ cứ gọi là cao như cây tre trăm đốt, mà tuổi thọ cao thì nó càng kiếm được nhiều tiền ,càng giàu, xã hội lại phân hóa hơn. Thằng nào đú đỡn đua xe chẳng may tai nạn giao thông thì nó cũng nằm cười khì khì trong mấy nghĩa trang vip hay được hỏa táng thành 1 bình tro nho nhỏ được bố mẹ treo lủng lẳng ở đũng quần để tưởng nhớ. Không có tiền chỉ có nước mang về quê chôn cất tạm bợ vớ vẩn trâu bò thả rông nó húc cho tan bia mộ ra ấy chứ !
Chuyện vai vế xã hội thì khỏi phải bàn làm gì cho mệt. Mấy chú đi làm cả ngày mệt đến lúc về gặp tắc đường, công an giao thông đang điều khiển mệt lại thấy 1 thằng đi xe ghẻ, ăn mặc tồi tàn thì rất dễ bị tóm vào nộp phạt, đã nghèo lại gặp cái eo cũng tội. Bọn đi SH,PS thì nó không đội mũ BH phóng hết phố nọ đến phố kia, có gặp công an nó cũng lạnh lùng làm ngơ. Biển xe bọn nó cũng toàn tứ quý với phát tài phát lộc nên cũng chả ai nỡ bắt. Bắt để bố nó gọi điện cho sếp, hôm sau phải mang xe đến tận nhà nó mà xin lỗi à ? Chả dại.
Đấy là liệt kê được 1 số mặt mạnh của giàu có, sang trọng nhưng ai bảo nghèo mà không có cái hay, cái thú của nó ?
Thằng giàu đi PS chở bạn gái ra bờ hồ hay đến hẳn nhà ả ta chơi, cứ 5 phút lại phải ngoái ra xem xe còn hay mất hoặc thằng bỏ mẹ nào nó nghịch làm xước sơn xe của mình. Ngồi nói chuyện với bố vợ tương lai mà cứ lo đến xe thế này thì tình cảm sứt mẻ cực kì, thằng ít tiền đi wave tàu hay đi xe đạp cũng được, ra bờ hồ tâm sự thích thì nó đạp bay xe xuống hồ rồi nằm vật nhau trên ghế đá xong xuôi thì vớt xe lên, tình cảm ko tăng lên vùn vụt mới gọi là lạ. Bố mẹ vợ nhìn thấy thằng ku này tuy nghèo nhưng thực lòng thương con gái mình thì dễ xúc động lắm, chết 1 cái là các cụ đã ưng ai thì cứ ép con cái mình lấy bằng được thằng đó.
Đời sống tinh thần thì nghèo cũng có rất nhiều cái hay. Những cậu ở quê nhà có sân, có vườn và 1 mảnh ruộng nho nhỏ, tối đến trăng thanh gió mát nhảy tót qua hàng rào là đến nhà người yêu rồi hàm huyên tâm sự trên nóc chuồng xí, quanh năm cũng chỉ có 2 vụ cấy hái và gặt, làm vất vả mấy hôm rồi chơi thoải mái cả năm. Cần thì làm, đói thì ăn, thích thì chơi mà mệt thì bố lăn quay ra ngủ đến 10 giờ sáng mới dậy. Khái niệm giờ hành chính cũng coi như không biết, thiếu thốn 1 tí nhưng được cái thoải mái về thời gian, mấy thằng giàu thì sao ? Suốt ngày rúc đầu vào các cuộc gặp nọ rồi cuộc họp kia rồi đi nốc rượu với đối tác rồi bò về nhà với 1 bãi chè thập cẩm trên nền phòng khách, có kiếm được nhiều tiền thì cũng để cho con cái nó tiêu là chính chứ mình đào đâu thời gian mà xài ? Mà con cái nó tiêu tiền của mình nó cũng quý mến quái gì mình ? Vì thức dậy 1 cái là bố đã đi làm, đến tối 11-12 h mới mò về trong khi trẻ con nó đâu thức được khuya ? Cứ vài tuần ko được nhìn mặt bố 1 lần bảo sao con nó ko yêu ko quý. Những thành phần này luôn luôn mong ước cho 1 ngày có 50 hoặc 60 tiếng để đủ thời gian làm những việc mà họ ít khi dám làm hoặc đơn giản là họ luôn luôn thiếu ngủ và cần nghỉ ngơi.
Đời sống vật chất cũng na ná như thế, những người 1 ngày chỉ làm làm được khoảng 30 nghìn thì họ tiêu 25 nghìn thôi còn 5 nghìn để lúc nhức đầu xổ mũi còn B1 mà uống, ỉa chảy * trôi thì becberin cũng chỉ có vài nghìn 1 lọ. Giàu thì vô vàn, người thì ngày kiếm vài triệu, vài chục triệu hoặc hơn, tiền càng nhiều họ càng muốn nhiều thêm bằng cách gửi ngân hàng, chứng khoán hay bất động sản hoặc đơn giản là lô đề. Tiền càng ngày càng sinh sôi nảy nở nhưng cũng đồng nghĩa với việc quý thời gian và các hoạt động gia đình xã hội bị bóp chặt lại (đây là nói những người đi làm chứ ko phải nói mấy thằng con nhà giàu vừa thừa tiền vừa thừa thời gian) Nói ngay bà chị ruột mình làm ví dụ. : khá xinh đẹp, biết 3 ngoại ngữ, làm tổng biên tập 1 tờ báo và dính dáng đến vài chỗ khác nữa. 1 tháng kiếm vài chục triệu như trở bàn tay nhưng 32tuổi rồi mà chồng con chưa có. Cứ bao h về nhà mình chỉ cần nói dạo này em nhìn chị hơi già đi 1 cái là mặt mũi tái mét, trong khi mình chỉ làm cộng tác viên vớ vẩn mấy chỗ. 1 ngày làm việc nhiều thì cũng 3 tiếng đồng hồ mà chả cần đến cơ quan nào cả. Hôm nào cũng lên 4rum nói phét cả đêm rồi ngủ đến 12h trưa mới dậy, thích thì viết 1-2 bài mang nộp mà không thích thì để hôm sau hay tuần sau, thậm chí là tháng sau. Tiền ko đủ mua xe đẹp, quần áo hàng hiệu nhưng cũng đủ rủ bạn bè đi ăn, rủ vợ đi xem phim và mua tặng vợ 1 vài cái áo nịt ngực vào ngày sinh nhật. Nhà có 3 chị em, tớ thuộc loại kém nhất nhà nhưng ở 1 phương diện nào đấy tớ thấy tớ là người hạnh phúc nhất.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ, tớ luôn luôn muốn chả cần phải làm gì ngoài việc hít thở 40 nhịp 1 phút và cuối tháng có 1 người tốt bụng nào đó gửi vào tài khoản cho vài chục triệu xài chơi hoặc nhiều hơn cũng không sao.
Những thằng ăn uống kham khổ từ đời bố mẹ nên thể chất cũng như trí não có dám đú với bọn nó không? Cấp 1 thì ghen tị với bạn bè vì không có đồ chơi đẹp, cấp 2 thì tan học đi bộ về nhà, ăn ngày 3 bữa cơm rau toàn thuốc sâu với nước mắm có phân đạm có mà thông minh vào mắt. Lên cấp 3 thì tiền ko có, nhìn bạn bè đứa nào cũng gái gú khắp người kiểu gì chả sinh ra mặc cảm, học hành làm sao được. Tâm lí như thế thi ĐH trượt là cái chắc, bố mẹ cũng thương con nhưng chả làm thế nào được cũng cố cho con thi vào mấy cái trường cao đẳng, trung cấp ất ơ rồi nhắm mắt nhắm mũi nuôi mấy năm ăn học. Học xong cầm cái bằng của mấy trường đó đi xin việc kiểu gì chả nhận được những câu như : "Mày không mang cái bằng vip này đi thì may ra cty nhận mày làm tạp vụ, cút". Xin dăm 3 chỗ không được thì cũng đến phải kiếm cái xe mà hành nghề xe ôm. Cậu nào mặt mũi sáng sủa 1 tí thì may ra được mấy thằng sếp gay nó nhận. Nhiệm vụ chỉ có đến cty rồi chui vào phòng cho nó thông ass, may mắn nữa thì có mấy cty vớ vẩn nó nhận rồi nó điều lên mấy vùng Ninh Bình, Lào Cai, Yên Bái an phận tha hồ mà ngắm trăng sao cùng mấy em thôn nữ tóc trắng như tuyết,da đen như gỗ mun,lưỡi đỏ như máu... đấy mới là nói chuyện học hành.
Chuyện sinh hoạt thì càng đau lòng hơn, thằng thì lao động quần quật cả ngày mệt mỏi, lê xác về nhà định tắm rửa 1 cái cho mát mẻ, vui vẻ với con vợ xấu xí đang nằm vật vã thở hổn hển cho 3 đứa con bú ở nhà, thì 1 thằng đi BMW đi qua vũng nước tạt cho đánh ào 1 cái ướt từ đầu đến gót chân. Thằng thì cả tuần chắt bóp mới dám ra vỉa hè uống cốc nước, hút điếu thuốc với đầy ặt vẻ mãn nguyện phì ra 2 lỗ mũi nhưng đâu biết có những thằng đang hò hét trong bar với 1 tá những em nóng bỏng bâu kín từ đùi đến thắng lưng. Thằng thì cứ đợi đến chiều để nghe ké tiếng nhạc bên nhà hàng xóm trong khi những thằng đang lắc lư, gật gù, giãy giụa trong những sàn nhảy. Mùa hè nóng bức lắm anh cũng cố tiết kiệm để đi bể bơi vài lần để khoe body, khoe lông chân lông nách với các em thiếu nhi 3-4 tuổi. Những thằng giàu bé thì nó có bể bơi ở nhà, lớn tí nữa Nha Trang Vũng Tàu, Hạ Long Mũi Né nó đếm được từng hạt cát. Chán trong nước thì nài nỉ 1 tí làm gì bố mẹ chả cho đi Hawaii, Malibu... hay Caribbeen. Chết đuối ở mấy chỗ đó cũng sướng hơn uống mấy ngụm nước đầy clo trong mấy cái bể bơi chỉ to gấp đôi gấp 3 cái bể phốt.
Chuyện quan hệ cũng bức xúc không kém. Những cậu thì chỉ biết loanh quanh trong ngõ tâm sự, bàn chuyện làm ăn với mấy đứa trẻ con hay mấy ông trung niên thất nghiệp. Ra khỏi ngõ 1 cái là cái xã hội tiêu tiền ầm ầm nó đập vỡ mặt ngay chứ chả cần nói đến đầu gấu hay bọn thanh niên hay ngứa mắt nó tẩm quất. Các anh con nhà điều kiện thì cũng nhờ bố mẹ mà quen hết nhà trí thức này đến nhà nho học kia. Bạn bè thì cũng toàn loại IQ cao ngút ngàn, thích thì rủ bạn đi ăn, đi nhảy đi hát đi hò. Ra đường thằng nào cà khịa nó bực lên nó mang tiền đến đốt nhà, thằng nào hiền lành nó cũng mang Ferrari húc cho tan cổng.
Những chuyện vớ vẩn nhỏ nhặt nữa thì càng điên. Những người ko có tiền thì hút thuốc lá, thuốc lào, được khoảng 3 mấy tuổi thì phổi như 1 cái rổ, ko có điều kiện chạy chữa thì vài tháng là lên bàn thờ. Bọn thừa tiền thì hút thuốc phiện, hút tài mà, tiêm chích nên phổi cứ gọi là trắng hồng tự nhiên, hơi ốm yếu 1 cái thì nó chạy chữa từ a đến z nên tuổi thọ cứ gọi là cao như cây tre trăm đốt, mà tuổi thọ cao thì nó càng kiếm được nhiều tiền ,càng giàu, xã hội lại phân hóa hơn. Thằng nào đú đỡn đua xe chẳng may tai nạn giao thông thì nó cũng nằm cười khì khì trong mấy nghĩa trang vip hay được hỏa táng thành 1 bình tro nho nhỏ được bố mẹ treo lủng lẳng ở đũng quần để tưởng nhớ. Không có tiền chỉ có nước mang về quê chôn cất tạm bợ vớ vẩn trâu bò thả rông nó húc cho tan bia mộ ra ấy chứ !
Chuyện vai vế xã hội thì khỏi phải bàn làm gì cho mệt. Mấy chú đi làm cả ngày mệt đến lúc về gặp tắc đường, công an giao thông đang điều khiển mệt lại thấy 1 thằng đi xe ghẻ, ăn mặc tồi tàn thì rất dễ bị tóm vào nộp phạt, đã nghèo lại gặp cái eo cũng tội. Bọn đi SH,PS thì nó không đội mũ BH phóng hết phố nọ đến phố kia, có gặp công an nó cũng lạnh lùng làm ngơ. Biển xe bọn nó cũng toàn tứ quý với phát tài phát lộc nên cũng chả ai nỡ bắt. Bắt để bố nó gọi điện cho sếp, hôm sau phải mang xe đến tận nhà nó mà xin lỗi à ? Chả dại.
Đấy là liệt kê được 1 số mặt mạnh của giàu có, sang trọng nhưng ai bảo nghèo mà không có cái hay, cái thú của nó ?
Thằng giàu đi PS chở bạn gái ra bờ hồ hay đến hẳn nhà ả ta chơi, cứ 5 phút lại phải ngoái ra xem xe còn hay mất hoặc thằng bỏ mẹ nào nó nghịch làm xước sơn xe của mình. Ngồi nói chuyện với bố vợ tương lai mà cứ lo đến xe thế này thì tình cảm sứt mẻ cực kì, thằng ít tiền đi wave tàu hay đi xe đạp cũng được, ra bờ hồ tâm sự thích thì nó đạp bay xe xuống hồ rồi nằm vật nhau trên ghế đá xong xuôi thì vớt xe lên, tình cảm ko tăng lên vùn vụt mới gọi là lạ. Bố mẹ vợ nhìn thấy thằng ku này tuy nghèo nhưng thực lòng thương con gái mình thì dễ xúc động lắm, chết 1 cái là các cụ đã ưng ai thì cứ ép con cái mình lấy bằng được thằng đó.
Đời sống tinh thần thì nghèo cũng có rất nhiều cái hay. Những cậu ở quê nhà có sân, có vườn và 1 mảnh ruộng nho nhỏ, tối đến trăng thanh gió mát nhảy tót qua hàng rào là đến nhà người yêu rồi hàm huyên tâm sự trên nóc chuồng xí, quanh năm cũng chỉ có 2 vụ cấy hái và gặt, làm vất vả mấy hôm rồi chơi thoải mái cả năm. Cần thì làm, đói thì ăn, thích thì chơi mà mệt thì bố lăn quay ra ngủ đến 10 giờ sáng mới dậy. Khái niệm giờ hành chính cũng coi như không biết, thiếu thốn 1 tí nhưng được cái thoải mái về thời gian, mấy thằng giàu thì sao ? Suốt ngày rúc đầu vào các cuộc gặp nọ rồi cuộc họp kia rồi đi nốc rượu với đối tác rồi bò về nhà với 1 bãi chè thập cẩm trên nền phòng khách, có kiếm được nhiều tiền thì cũng để cho con cái nó tiêu là chính chứ mình đào đâu thời gian mà xài ? Mà con cái nó tiêu tiền của mình nó cũng quý mến quái gì mình ? Vì thức dậy 1 cái là bố đã đi làm, đến tối 11-12 h mới mò về trong khi trẻ con nó đâu thức được khuya ? Cứ vài tuần ko được nhìn mặt bố 1 lần bảo sao con nó ko yêu ko quý. Những thành phần này luôn luôn mong ước cho 1 ngày có 50 hoặc 60 tiếng để đủ thời gian làm những việc mà họ ít khi dám làm hoặc đơn giản là họ luôn luôn thiếu ngủ và cần nghỉ ngơi.
Đời sống vật chất cũng na ná như thế, những người 1 ngày chỉ làm làm được khoảng 30 nghìn thì họ tiêu 25 nghìn thôi còn 5 nghìn để lúc nhức đầu xổ mũi còn B1 mà uống, ỉa chảy * trôi thì becberin cũng chỉ có vài nghìn 1 lọ. Giàu thì vô vàn, người thì ngày kiếm vài triệu, vài chục triệu hoặc hơn, tiền càng nhiều họ càng muốn nhiều thêm bằng cách gửi ngân hàng, chứng khoán hay bất động sản hoặc đơn giản là lô đề. Tiền càng ngày càng sinh sôi nảy nở nhưng cũng đồng nghĩa với việc quý thời gian và các hoạt động gia đình xã hội bị bóp chặt lại (đây là nói những người đi làm chứ ko phải nói mấy thằng con nhà giàu vừa thừa tiền vừa thừa thời gian) Nói ngay bà chị ruột mình làm ví dụ. : khá xinh đẹp, biết 3 ngoại ngữ, làm tổng biên tập 1 tờ báo và dính dáng đến vài chỗ khác nữa. 1 tháng kiếm vài chục triệu như trở bàn tay nhưng 32tuổi rồi mà chồng con chưa có. Cứ bao h về nhà mình chỉ cần nói dạo này em nhìn chị hơi già đi 1 cái là mặt mũi tái mét, trong khi mình chỉ làm cộng tác viên vớ vẩn mấy chỗ. 1 ngày làm việc nhiều thì cũng 3 tiếng đồng hồ mà chả cần đến cơ quan nào cả. Hôm nào cũng lên 4rum nói phét cả đêm rồi ngủ đến 12h trưa mới dậy, thích thì viết 1-2 bài mang nộp mà không thích thì để hôm sau hay tuần sau, thậm chí là tháng sau. Tiền ko đủ mua xe đẹp, quần áo hàng hiệu nhưng cũng đủ rủ bạn bè đi ăn, rủ vợ đi xem phim và mua tặng vợ 1 vài cái áo nịt ngực vào ngày sinh nhật. Nhà có 3 chị em, tớ thuộc loại kém nhất nhà nhưng ở 1 phương diện nào đấy tớ thấy tớ là người hạnh phúc nhất.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ, tớ luôn luôn muốn chả cần phải làm gì ngoài việc hít thở 40 nhịp 1 phút và cuối tháng có 1 người tốt bụng nào đó gửi vào tài khoản cho vài chục triệu xài chơi hoặc nhiều hơn cũng không sao.
Câu chuyện cho những ai đã là vợ chồng
10/22/2010
Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.
Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh.
Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn.
Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi
- Tại sao?.
- Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!
Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?
Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị :
- Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”.
Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con người”, và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời:
- Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định ly dị. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng chứ?
- Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi cho em…
Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.
Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly sữa, trên chiếc bàn ăn gần cửa…. và chị bắt đầu đọc.
“Em yêu,
Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”.
Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc.
“… Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau.
Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán. Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em… Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết….”
Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp: “…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em thích…”.
Chị lao đến cửa và mở toang nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi… đó là cuộc sống và tình yêu.
Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó.






