<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[(¯`·.º-:¦:- raumuong.xidau -:¦:-º.·´¯)]]></title> 
<link>http://cubocubat.net/index.php</link> 
<description><![CDATA[n0h4t's Blog]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[(¯`·.º-:¦:- raumuong.xidau -:¦:-º.·´¯)]]></copyright>
<item>
<link>http://cubocubat.net/read.php/214.htm</link>
<title><![CDATA[DN - một ngày cuối đông]]></title> 
<author>n0h4t &lt;n0h4t@cubocubat.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
<pubDate>Sat, 31 Dec 2011 02:25:02 +0000</pubDate> 
<guid>http://cubocubat.net/read.php/214.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	 Sáng nay tự nhiên nổi hứng mặc quần đùi ra biển ngồi chơi, nhìn người đi đường ai cũng quần dài áo ấm mà mình lại thấy bình thường, có lẽ trong lòng thấy lạnh rồi nên bên ngoài không cảm thấy gì nữa  Tính ra bộ não có quan hệ mật thiết với dạ dày đấy chứ, người ta nói bụng rỗng thì tâm sẽ sáng, sao mình nhịn ăn 2 ngày rồi mà suy nghĩ vẫn chưa ra khỏi ngõ cụt nhỉ.  Một cảm giác trống vắng, lạc lõng, mình muốn làm việc gì đó nhưng không biết bắt đầu từ đâu...<br/><br/>Một năm sắp trôi qua, mình đã làm được những gì? Mình không muốn làm việc chỉ để sống, mình muốn cống hiến một thứ gì đó, có thể mình không đủ tài cán, có thể do mình đang mang quá nhiều thứ, có thể... Không quan trọng, mình sẽ làm được. Mình phải thay đổi, nhưng như thế nào? Ôi mình cần những người bạn như Mike, Woz... biết bao <br/><br/><a href="http://nh2.upanh.com/b3.s15.d1/ec0feda664bb7c8481db5c2d8f9c094a_39545352.avatar10564191.jpg" target="_blank"><img src="http://nh2.upanh.com/b3.s15.d1/ec0feda664bb7c8481db5c2d8f9c094a_39545352.avatar10564191.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://cubocubat.net/read.php/215.htm</link>
<title><![CDATA[Cuối cùng Mark cũng lộ hàng !]]></title> 
<author>n0h4t &lt;n0h4t@cubocubat.com&gt;</author>
<category><![CDATA[xcafe]]></category>
<pubDate>Wed, 28 Dec 2011 14:02:49 +0000</pubDate> 
<guid>http://cubocubat.net/read.php/215.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Thư ký toà soạn một tờ báo mạng mới sáng sớm đã gọi điện chỉ đạo phóng viên văn phòng đại diện miền Bắc:<br/><br/>– Alô, thằng Mark sáng nay thế nào, số lượng view hôm nay cao thấp tuỳ thuộc vào cậu đấy!<br/><br/>– Mark nào? À, xeo Facebook hả sếp? Thằng này nó củ chuối lắm!<br/><br/>– Giỡn, nó là một trong hai tỉ phú trẻ nhất nước Mỹ đấy. Phải tìm hiểu nó đi siêu xe gì, vung gậy ở sân golf nào, mặc đồ hiệu gì... Tóm lại, cậu làm sao cho nó thành một loại “Mark đôla” hay hotboy Mỹ là OK!<br/><br/>– Không được sếp ơi, thằng này chỉ thích đi xe đạp, chơi cỡi trâu và bịt mắt bắt dê, mặc áo phông quần bò!<br/><br/>– Vậy nó có chịu lộ thứ gì ra cho giới săn ảnh không?<br/><br/>– Không hề, kín như bưng.<br/><br/>– Thế bạn gái của nó ra sao?<br/><br/>– Dân Harvard, sắp thành tiến sĩ.<br/><br/>– Ai quan tâm cái đó, cái chính là chân dài tới đâu?<br/><br/>– À, báo cáo sếp, khoản đó thì không có cửa so với hotgirl nhà mình.<br/><br/>– Lạ nhỉ. Thế có lộ chỗ nào cho các cậu chĩa ống kính vào không?<br/><br/>– Mặt mày nó còn chẳng có chút son phấn, sếp ơi. Chán như con gián!<br/><br/>– Tỉ phú Mỹ sao cùi bắp thế, thua xa đại gia xứ mình... Thế cậu ráng suy nghĩ đi, phải có cái gì để câu view chứ?<br/><br/>– A! Tìm ra rồi, Mark đã để lộ hàng!<br/><br/>– Thấy chưa, chụp ngay vài trăm tấm gửi về gấp. Thế nó lộ ở chỗ nào?<br/><br/>– Chân.<br/><br/>– Có thế chứ, nhưng cụ thể là chỗ nào trên cái chân?<br/><br/>– Ngón chân: nó mang dép lào!<br/>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://cubocubat.net/read.php/213.htm</link>
<title><![CDATA[Đường một chiều]]></title> 
<author>n0h4t &lt;n0h4t@cubocubat.com&gt;</author>
<category><![CDATA[xcafe]]></category>
<pubDate>Mon, 31 Oct 2011 23:04:05 +0000</pubDate> 
<guid>http://cubocubat.net/read.php/213.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Sống lâu với bất công mới ngộ điều dân chủ<br/><br/>Đường một chiều sau trước nối đuôi nhau<br/><br/>Ai đi ngược phải chịu ngay hình phạt<br/><br/>Cứ đi tới hoài làm sao biết phía sau!<br/><br/>#Yên Ba<br/>Tags - <a href="http://cubocubat.net/go.php/tags/th%25C6%25A1%252Cng%25C3%25B4_%25C4%2590%25C3%25ACnh_mi%25C3%25AAn%252C/" rel="tag">thơ,ngô Đình miên,</a> , <a href="http://cubocubat.net/go.php/tags/y%25C3%25AAn_ba/" rel="tag">yên ba</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://cubocubat.net/read.php/212.htm</link>
<title><![CDATA[Buông thả...]]></title> 
<author>n0h4t &lt;n0h4t@cubocubat.com&gt;</author>
<category><![CDATA[xcafe]]></category>
<pubDate>Mon, 24 Oct 2011 22:34:33 +0000</pubDate> 
<guid>http://cubocubat.net/read.php/212.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="color: #008000;"><br/><p align="center"><a href="http://www.gdtd.vn/dataimages/200910/original/images268072_348_1024.jpg" target="_blank"><img src="http://www.gdtd.vn/dataimages/200910/original/images268072_348_1024.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/><em>Ngang đám ruộng muốn mình là hạt<br/><br/>Qua sông thèm tắm mát khoả thân<br/><br/>Bải cỏ ven đồi nằm nghe đất hát…<br/><br/>Mây bay bay<br/><br/>Nặng lắm tấm thân này! <br/><br/>Muốn thả<br/><br/>Thèm buông<br/><br/>Xả về đâu hỡi ngã<br/><br/>Gió mù đời miết lộng cõi mênh mông… <br/><br/>Cười mặt thế gian bộn lề bề thói<br/><br/>Lá vàng xuôi theo suối khôn lòng<br/><br/>Nhảy qua bến hư không<br/><br/>Hoá duyên bên bờ mộng<br/><br/>Động tâm hung<br/><br/>Buông thả với vô cùng… </em></span><br/><br/>#Yên Ba<br/>Tags - <a href="http://cubocubat.net/go.php/tags/th%25C6%25A1%252C/" rel="tag">thơ,</a> , <a href="http://cubocubat.net/go.php/tags/ng%25C3%25B4_%25C4%2590%25C3%25ACnh_mi%25C3%25AAn%252C/" rel="tag">ngô Đình miên,</a> , <a href="http://cubocubat.net/go.php/tags/y%25C3%25AAn_ba/" rel="tag">yên ba</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://cubocubat.net/read.php/211.htm</link>
<title><![CDATA[Điều quan trọng...]]></title> 
<author>n0h4t &lt;n0h4t@cubocubat.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
<pubDate>Fri, 14 Oct 2011 19:59:38 +0000</pubDate> 
<guid>http://cubocubat.net/read.php/211.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	1. Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau.<br/><br/><span style="color: #FF0000;"><strong>Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu!</strong></span><br/><br/>2. Một nàng cave, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu ngủ với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đường hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt cho công chúng, không ai có ý định bắt nàng.<br/><br/><span style="color: #FF0000;"><strong>Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai!</strong></span><br/><br/>3. Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt.<br/><br/><span style="color: #FF0000;"><strong>Kết luận: Hãy quan tâm tới mấu chốt của vấn đề.</strong></span><br/><br/>4. Một phụ nữ chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?”<br/><br/>Cô nàng thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn lấy tiền của tôi”<br/><br/><span style="color: #FF0000;"><strong>Kết luận: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.</strong></span><br/><br/>5. Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa.<br/><span style="color: #FF0000;"><br/><strong>Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.</strong></span><br/><br/>6. Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác!<br/><br/><span style="color: #FF0000;"><strong>Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong ! </strong></span><br/>Tags - <a href="http://cubocubat.net/go.php/tags/%25C4%2591i%25E1%25BB%2581u_quan_tr%25E1%25BB%258Dng/" rel="tag">điều quan trọng</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://cubocubat.net/read.php/210.htm</link>
<title><![CDATA[Đừng bao giờ tốt với con gái !]]></title> 
<author>n0h4t &lt;n0h4t@cubocubat.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
<pubDate>Mon, 10 Oct 2011 19:47:23 +0000</pubDate> 
<guid>http://cubocubat.net/read.php/210.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Giờ mình nghĩ lại, đúng vậy, những thằng tốt với con gái thường chả có kết cục gì tốt đẹp, cùng lắm là 10 năm, 20 năm nữa, khi con gái già rồi, lúc khổ sở rồi thì may ra chúng nó sẽ tiếc nuối,nặn từ trong cái đầu đầy u uất của nó ra hình ảnh của mình rồi chẹp môi 1 cái. Còn đứa nào mà đang sung sướng rồi, thì thi thoảng nó sẽ lôi mình của ngày xưa ra để dát vàng cái quá khứ oanh liệt của nó, để tỏ ra nó hot, nó cao giá, và mình là cái 1 trong số vô vàn những thằng bám theo nó....<br/><br/><br/>Hồi bé, mình xem toàn các thể loại zai tốt với gái thế cho nên mình sẽ so sánh phim và đời thực cho các bạn nghe, chẳng có thằng nào tốt với gái mà happy ending cả..... Chỉ có những thằng coi thường cảm xúc đàn bà, đề cao sex....v..v mới là the winner trong cuộc đua này.<br/><br/>Dẫn chứng:<br/><br/>7 chú lùn cưu mang bạch tuyết, cứu cô thoát nạn mấy lần, đối xử tốt, mà cuối cùng thằng hoàng tử cưỡng hôn 1 phát là Bạch Tuyết yêu thằng kia<br/><br/><br/>Chàng thợ săn giúp dân làng diệt trừ yêu quái, sẵn sàng cưu mang người đẹp cả đời. Mà cuối cùng người đẹp lại rơi vào tay quái thú, có khả năng làm nàng bị tổn thương về cả thể xác lẫn tinh thần....<br/><br/><br/>Vị tể tướng giàu có, sẵn sàng phục vụ và chiều chuộng công chúa, cũng không thoát khỏi số phận bị 1 thằng khố rách áo ôm như aladdin sau 1 hồi nó quăng quật công chúa bằng các thể loại<br/><br/><br/>Con gái thì gần như ai cũng như nhau, có chút nhan sắc hoặc tốt tính là em nào em đó kiểu gì cũng có khối anh chạy theo, và cái anh nào tốt với gái thân với gái thì anh đó càng bay ra khỏi vòng chiến nhanh.....<br/><br/><br/>Bản chất của cái sự việc này cũng là do cái thuyết tiến hóa chung chung thôi, khi bạn cảm thấy người ta có nhiều điểm hơn hẳn bạn, bạn là 1 kẻ thấp dưới thì bạn thường đem ng ta ra tôn thờ, cung phụng. Mà phàm cái giống đàn bà con gái, cái gì là của mình rồ i thì chúng nó việc gì phải khát khao với si mê. Nhưng ngược lại, thằng nào tồi, hay phũ gái, không thích gái, thì bọn con gái lại rất mê, bởi gì cái gì khó với, ko có thì chả thèm....<br/><br/><br/>Nghĩ mà cũng xót xa, cảnh anh sinh viên nghèo gần nhà mình hồi nhỏ, đạp xe 16 cây số để tặng hoa cho bạn gái, để rồi, sau đó 5 tháng đạp xe 60 cây số để đi ăn cưới cô bạn đó với thằng khác.<br/><br/><br/>Xót xa hơn là cảnh bạn mình, gái bị ốm vào viện, cậu cả ngày vào thăm nom chăm sóc, để rồi nó khỏe, việc đầu tiên nó làm là nó nấu cơm trưa cho thằng hàng xóm gần nhà, éo le<br/><br/><br/>Đau hơn nữa là ngay bản thân tăng, cách đây đúng 1 năm, hứa với gái dù cho gái có sao đi nữa, sẽ luôn bảo vệ gái, và rồi bất ngờ bị đạp 3 phát, nát rời con tim<br/><br/><br/>Vậy thì đừng có tốt với gái ở đây gồm những khía cạnh nào?<br/><br/><br/>Ngày nào các bạn cũng hãy nhẩm cho mình câu này: Tôi thề không làm xe ôm, ô sin, chó dắt đi dạo, bốt ATM, Thùng rác, đồ chơi....v..v. của gái<br/><br/><br/>Đừng cho rằng, cuộc sống này tồn tại điều như phim: Tốt với gái rồi đc yêu. Mấy giờ rồi mà còn mơ mộng thế?<br/><br/><br/>Những lời chia tay trong nước mắt với bầu trời hoàng hôn hồng hồng, đẫm nước mắt, 2 tay nắm chặt thường bắt đầu với câu: " anh rất tốt... nhưng" và rồi 1 ng quay lưng ra đi. 1 người nước mắt tràn trề<br/><br/><br/>Và với 1 số gái, những zai tốt mà có chút cảm tình thì may ra sẽ trở thành sự lựa chọn số 1 cho việc:<br/><br/>-Đổ vỏ<br/>-Bến đỗ bình yên sau khi đã chán chê những thằng khác<br/>-Osin<br/><br/><br/>Đại loại là gái ko cần 1 người bố:<br/>Loại chuyên giục đi ngủ, đánh răng rửa mặt, học hành chăm chỉ, ăn uống cẩn thận, mặc ấm..v..v<br/><br/>không cần 1 người anh:<br/>Chia sẻ, tư vấn, tâm sự tình cảm, giúp đỡ học tập, tiền nong xin thoải mái, đưa đón...v..v.<br/><br/><br/>Thế cho nên đừng làm 1 ng bố, hoặc 1 ng anh ( Tăng đã mắc sai lầm này nhiều đến nỗi mà Tăng có 30 cái relationship cha con trên facebook)<br/><br/><br/>Nếu bạn ko tin tôi ư, cứ thử thật tốt với cô gái bạn đang tán đi là biết ....<br/>Tags - <a href="http://cubocubat.net/go.php/tags/g%25C3%25A1i/" rel="tag">gái</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://cubocubat.net/read.php/209.htm</link>
<title><![CDATA[Vọc sĩ]]></title> 
<author>n0h4t &lt;n0h4t@cubocubat.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
<pubDate>Tue, 04 Oct 2011 20:11:41 +0000</pubDate> 
<guid>http://cubocubat.net/read.php/209.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="center"><a href="http://3.bp.blogspot.com/_Go7-n4_uA9Q/TMTmvH-UtUI/AAAAAAAAADM/mvBJTOLLuNg/s1600/alone.jpg" target="_blank"><img src="http://3.bp.blogspot.com/_Go7-n4_uA9Q/TMTmvH-UtUI/AAAAAAAAADM/mvBJTOLLuNg/s1600/alone.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><p align="center"><span style="color: #008080;"><br/><span style="font-size: 24px;">Chợt một lần ngoảnh lại phía sau<br/><br/>Giật thót mình khi năm tháng qua mau.<br/><br/>Bao nhiêu năm sống đời nông nổi<br/><br/>Cứ hết mình cho những thứ không đâu!</span></span></p><br/>Tags - <a href="http://cubocubat.net/go.php/tags/poems/" rel="tag">poems</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://cubocubat.net/read.php/208.htm</link>
<title><![CDATA[Một số khái niệm trong Inception]]></title> 
<author>n0h4t &lt;n0h4t@cubocubat.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
<pubDate>Mon, 19 Sep 2011 18:44:48 +0000</pubDate> 
<guid>http://cubocubat.net/read.php/208.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	INCEPTION - SỰ KHỞI NGUỒN<br/><br/><p align="center"><a href="http://seablogs.zenfs.com/u/E5qc86GeHwF78XFBwXb_JLyqYELyAZKN/photo/ap_20100812084633869.jpg" target="_blank"><img src="http://seablogs.zenfs.com/u/E5qc86GeHwF78XFBwXb_JLyqYELyAZKN/photo/ap_20100812084633869.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/>Bộ phim là gì<br/>Toàn bộ inception nói về khái niệm, những con người có thể đi vào hoặc chia sẻ giấc mơ của chính mình hay của người khác để đánh cắp thông tin hoặc gieo rắc những ý tưởng vào trong tiềm thức.<br/><br/>Inception - Sự khởi đầu:<br/> Khái niệm này tương tự như thôi miên, làm con người ta tin tưởng " trong tiềm thức" vào những điều người khác nói và tác động khi đang mơ, và nghĩ nó là sự thật. Sự tác động nhỏ này gọi là "sự khởi đầu", nhưng trong phim ko phải dễ dàng như vậy, để reo rắc 1 ý tưởng khởi đầu, cần phải đi sâu vào tối thiểu 3 lớp trong giấc mơ.<br/><br/>Ý tưởng này phải cực kì đơn giản, ko rõ ràng nhưng đủ làm thay đổi trong tiềm thức,&nbsp;&nbsp;và phải chính bản thân đối tượng tìm ra nó trong két sắt mà không cảm thấy mình đang bị thao túng.<br/><br/>Càng vào sâu bên trong thế giới càng không ổn định đến nỗi bạn có thể bị nhầm lẫn với thực tại và không thể trở ra ngoài.<br/><br/>Két sắt<br/>Nơi lưu giữ bí mật của con người trong giấc mơ.<br/><br/>Cấu trúc thâm nhập giấc mơ<br/>Gồm tối thiểu 2 vai trò:<br/>- Người nằm mơ: là người biết rõ về chi tiết không gian giấc mơ, họ có thể thay đổi nó theo ý muốn.<br/>- Đối tượng: Người bị thâm nhập vào tiềm thức, họ đi trong không gian giấc mơ của người khác, nhưng những hình ảnh phản chiếu(con người) trong giấc mơ là do họ tạo ra trong tiềm thức. Khi đối tượng đã cảm thấy họ bị thao túng trong giấc mơ của người khác, các ảnh phản chiếu sẽ tấn công người nằm mơ.<br/>Khái niệm này có lẽ gần giống với việc “mơ tỉnh”, khi ta nằm mơ vẫn ý thức được mình đang nằm mơ và khi cần thoát ra, tiềm thức sẽ tự kiến tạo những sức ép lên bản thân mình trong mơ để tỉnh dậy.<br/><br/>Hình ảnh phản chiếu<br/>Hình ảnh tạo ra trong tiềm thức, nhưng “đối tượng” không thể kiểm soát được họ.<br/>Xem thêm ở trên.<br/><br/>Vai trò của các thành viên<br/>- Người thu nhặt (Dom Cobb): Giữ vai trò đi vào giấc mơ và đánh cắp thông tin của đối tượng.<br/>- Người chỉ điểm (Arthur): Nghiên cứu đối tượng<br/>- Người thiết kế (Ariadne): Thiết kế thế giới của những giấc mơ. Trong thế giới này phải đủ lạ lẫm để những hình ảnh phản chiếu ko trở nên tự ý thức rằng đây là giấc mơ và tấn công chủ nhân của giấc mơ đó. Cho nên ở mỗi lớp giấc mơ, chỉ có chủ nhân giấc mơ mới biết được không gian của thế giới này.<br/>- Người giả mạo(Eames): Có thể thay đổi hình ảnh của mình trong giấc mơ.<br/>- Dược sư(Yusuf) Tạo ra thuốc đặc biệt để có thể đi sâu vào trong giấc mơ.<br/><br/>Tại sao người trong nhóm luôn ý thức đc trong mơ<br/>Do đã đc luyện tập từ lâu nên họ có thể tỉnh táo trong giấc mơ, hơn nữa mọi kế hoạch đều được lập ra từ trước. Điều này giống như khi bạn biết mình sẽ mơ cái gì tối nay, và vẫn đủ tỉnh táo biết mình đang mơ, bạn có thể làm theo những gì đã dự định.<br/><br/>Nếu ai đó chết trong giấc mơ<br/>Người đó sẽ tỉnh lại trong đời thực, tuy nhiên với lượng thuốc ngủ đủ mạnh như trong phim, nếu chỉ đơn giản là chết trong mơ khi thuốc chưa hết sẽ rơi vào trạng thái Limbo sống trong tiềm thức, ko thể tỉnh dậy.(trường hợp của Saito)<br/><br/>Limbo là gì?<br/>1 thế giới chung ko thuộc về ai, chưa được định hình rõ ràng của tất cả những người đã bị lạc, hoặc chết trong nhiều lớp giấc mơ ko thể tỉnh lại, đa số họ đều bị nhầm lẫn đây là thế giới thật. Trong thế giới này mọi thứ đều do người trong trạng thái Limbo tự tạo ra và nó liên kết với nhau. Nghĩa là chỉ có duy nhất 1 thế giới như vậy, khác hẳn với khái niệm nhiều thế giới giấc mơ.<br/><br/>Cách để thoát khỏi Limbo là bản thân người mơ phải tự ý thức đc họ đang nằm mơ và chết đi, nếu ko có thể sẽ mắc kẹt ở đó, sống nhiều kiếp trong 1 thế giới mà họ dần quên đâu là hiện thực.<br/><br/>Cú hích<br/>Một trạng thái tác động để làm người đang mơ có thể tỉnh dậy( ra ngoài thế giới trước đó), tuy nhiên do đã đi vào nhiều tầng của giấc mơ, nên để 1 cú hích có thể hoàn thành cần phải thực hiện nó đồng bộ ở cả 2 đầu của các lớp giấc mơ.<br/>Thường trong giấc mơ nó là 1 trạng thái rơi, ngã, điều này giải thích trong phim là do thuốc ngủ sử dụng dù mạnh nhưng vẫn để tai, thính giác ở trạng thái bình thường. Bên trong tai người có 1 hệ thần kinh định vị trạng thái cân bằng, nên khi ngã họ luôn cảm thấy dù đang ở trong 1 giấc mơ, điều này cũng giải thích về việc các nhân vật đều nghe được nhạc ở giấc mơ dưới.<br/><br/>Totem:<br/>Một vật chỉ sở hữu bởi chính bản thân chủ nhân nó, để đánh giá rằng họ có đang ở bên trong 1 giấc mơ của người khác hay là thế giới thực. Những vật này trong giấc mơ đều hoạt động 1 cách bất thường và chỉ chủ nhân nó biết (Cobb: Con quay quay không ngừng, Arthur: Xúc sắc có trọng lượng đặc biệt và chỉ tung ra 1 mặt,...) . Mỗi người chỉ sở hữu riêng 1 món, đề phòng trong giấc mơ của người khác họ có thể ngụy tạo ra vật này nhằm đánh lừa chủ nhân.<br/><br/> Vật tổ là 1 khái niệm tôi cảm thấy mơ hồ nhất trong phim:<br/>- Chỉ có thể xác định được họ trong giấc mơ của người khác, theo lời Arthur<br/>- Trong giấc mơ của chính mình, chủ nhân vật tổ hoàn toàn có khả năng ngụy tạo lại totem theo ý, nên chuyện dùng vật tổ để xác định họ đang trong giấc mơ của mình(Limbo) là 1 dấu hỏi(?).<br/>- Con quay không thuộc về Cobb mà của Mal, nên nó còn giữ đúng mục đích là 1 vật tổ không?<br/><br/>Ảnh hưởng của các giấc mơ<br/>Khi ở trong 1 lớp giấc mơ, thời gian trôi sẽ lâu hơn lớp trước đấy, đồng thời môi trường trong lớp sau cũng bị ảnh hưởng bởi trạng thái hiện tại của người ở lớp trước.<br/>Khách sạn bị xoay chuyển&nbsp;&nbsp;do xe rơi ở thành phố, các nv trên xe rơi vào trạng thái mất cân bằng, hệ thần kinh trong tai họ vẫn hoạt động ghi nhận điều này nên ở lớp 2 tất cả rơi vào trạng thái không trọng lực.<br/><br/>Headphone. Non, Je ne Regrette Rien “No, I regret nothing”<br/>Báo hiện tình trạng cho người trong mơ ở lớp sau có thể biết "cú hích" ở lớp này sắp diễn ra và họ cần phải làm 1 cú hích để đồng bộ.<br/><br/>Thứ tự của các lớp giấc mơ<br/>Tồn tại nhiều tầng giấc mơ, ở mỗi lớp là chủ nhân giấc mơ, người biết rõ chi tiết không gian này( cho người thiết kế hướng dẫn) và có thể thay đổi nó.<br/><br/>1: Trong thành phố Yusuf<br/>2: Khách sạn Arthur<br/>3: Núi tuyết Eames<br/>4(?): Thế giới của Cobb. Hoặc có lẽ thực sự ko có tầng 4, mà thật chất là Limbo.<br/>Limbo: nơi Saito đã sống 50 năm, và Cobb đến sau đó<br/><br/>Tại sao hình ảnh phản chiếu của Fischer lại tấn công người trong nhóm:<br/> Fischer là người đã được luyện tập để chống lại những tình huống đánh cắp thông tin trong mơ như thế này, nhóm của Cobb ko biết điều này nên đã phải đẩy nhanh kế hoạch hơn dự kiến. Tuy nhiên trong giấc mơ của người khác Fischer ko thể làm chủ hoặc nhận thức được các ảnh phản chiếu của mình, nó chỉ là cơ chế tự phòng vệ.<br/><br/> "Ngài Charles"<br/>Là 1 kế hoạch dự phòng để đánh lừa những người có khả năng chống những kẻ thâm nhập, làm đối tượng bối rối và nghi ngờ các hình ảnh phản chiếu của chính mình.<br/><br/>Đâu là các cú hích<br/>- Yusuf thực hiện 2 cú hích. Lần 1 khi va xe nhưng Arthur bỏ lỡ và lần 2 rớt xuống chân cầu.<br/>- Do mất trọng lực, kế hoạch cho rớt từ phòng 528 xuống 491 thất bại.Chuyển sang nổ thang máy từ dưới, tạo phản lực lên trên. Khi thang va chạm vào trần, quán tính lúc đó người bên trong sẽ có cảm giác như rơi.<br/>- Eams đặt mình hẹn giờ nổ sập pháo đài.<br/>- Fischer và Adriadne rơi từ lầu cao.<br/><br/>Từng người trong nhóm đã thoát khỏi giấc mơ thế nào<br/>- Yusuf là người đầu tiên(?), ko thấy ở tầng 1 sau khi xe rơi. Do đã thực hiện cú hích.<br/>- Arthur trở về từ tầng 2 sau khi cho bom nổ thang máy tạo cú hích. Và ở lại tầng 1<br/>- Eames nổ pháo đài ở tầng 3 về tầng, về tầng 2 rớt thang máy. Và trở lại tầng 1( Browning)<br/>- Ariadne,Fischer nhảy lầu ở tầng 4(? hoặc limbo), từng bước về tầng 1<br/>- Cobb vào Limbo thuyết phục Saito tự sát.<br/>- Cuối cùng Yusuf thực hiện cú hích ở ngoài để đánh thức tất cả dậy.<br/><br/>Con quay trong két sắt của Mal<br/>Đây là ví dụ đầu tiên về Inception, 1 người có thể bị tác động làm thay đổi ý thức trong mơ. Con quay này là Totem của Mal. Cobb làm chỉ đưa vào 1 ý tưởng nhỏ là cho nó quay mãi mãi , việc này tác động đến tiềm thức của Mal kiến cô tin là mình luôn ở trong giấc mơ.<br/><br/>Đến lúc này việc con quay có quay hay dừng không còn mang ý nghĩa nhiều với Mal, vì “ý tưởng nhỏ” Cobb làm đã được đặt vào trong đầu vợ anh nên dù khi quay về thực tại, cô vẫn thuyết phục Cobb tự sát để trở lại “hiện thực” cùng cô..<br/><br/>Fischer có nhận ra ai ở đoạn cuối phim?<br/>Không, đối với 1 người bình thường, khó ai có thể nhớ ra mình đã mơ gì sau đó, điều quan trọng là "sự khởi đầu" đã đc đặt vào trong tiềm thức của Fischer, cho dù ko thể nhớ, Fischer vẫn biết nó.<br/>Hơn nữa nếu có nhận ra thì "it's just a dream".<br/><br/>Chong chóng<br/>Đại diện cho ý tưởng đơn giản mà Cobb gieo vào đầu Fischer: “Bố yêu con”.&nbsp;&nbsp;Để Fischer nghĩ rằng bố anh ta muốn anh ta là con người của chính mình, không chạy theo cái bóng của cha, dẫn đến việc giải thể tập đoàn đúng như kế hoạch của Saito.<br/><br/>2 Đoạn đối thoại&nbsp;&nbsp;của Cobb và Saito ở Limbo<br/>Ở đầu phim có vẻ như là 1 đoạn flashfoward khi Cobb gặp Saito trong Limbo, và 1 đoạn gần kết thúc phim khi Saito đã già sống trong lâu đài. Nếu để ý nội dung của 2 đoạn đối thoại này có khác nhau, ở lần sau Cobb ban đầu như đã quên nhưng sau đó đoán được Saito định nói gì, điều này chứng tỏ đây là 2 thời điểm trong Limbo không phải một.<br/><br/>Giả thuyết: Khi đã trong Limbo cách để thoát khỏi là họ phải ý thức được mình sống trong giấc mơ không phải hiện thực và tự sát, đây là điều mà Mal và Cobb đã từng làm. Nhưng với ảnh hưởng của liều thuốc ngủ mạnh, tự sát có lẽ vẫn sẽ đưa bạn trở lại Limbo, sống tiếp 1 cuộc đời khác. Qua chi tiết trên có thể Cobb đã thuyết phục Saito tự sát 2 hoặc nhiều hơn vòng lặp trong Limbo, lập đi lập lại cho đến khi thuốc ngủ hết tác dụng và họ thoát khỏi giấc mơ hoặc đến khi Cobb,Saito quên đâu là hiện thực và kẹt ở đây mãi mãi.(?)<br/><br/>Con quay cuối phim ko hề dừng lại, tất cả chỉ là giấc mơ của Cobb?<br/>Rất có thể ko ai biết rõ ngoài đạo diễn. Nhưng con quay vẫn "rung" trước khi kết thúc, 1 điều ko hề xảy ra trước đó khi Cobb giải thích về Totem của mình.<br/><br/>528491<br/>Là dãy số mật mã để mở két sắt.528 và 491 còn là 2 số phòng trong khách sạn nơi mà Arthur mơ thấy<br/><br/>Ý nghĩa của bộ phim:<br/>Có nhiều ý kiến cho rằng bộ phim có 4 hướng kết thúc( hoặc nhiều hơn):<br/>- Tất cả đều là giấc mơ của Cobb: Mal là người đã thoát ra khỏi Limbo và Cobb mới bị kẹt lại do đã tự gieo ý tưởng cho mình. Có lẽ không đúng khi ở đầu phim con quay của Cobb bị rớt nhưng khái niệm về vật tổ khá mơ hồ nên cũng không thể là bằng chứng.(xem totem)<br/>- Tất cả đều giấc mơ của Mal: như trên nhưng Mal vẫn cố lôi kéo Cobb trong nhiều giấc mơ để anh ta thoát ra ngoài.&nbsp;&nbsp;Cá nhân không ủng hộ ý kiến này cho lắm vì cả bộ phim bạn nghĩ mình chạy theo một bóng ma thoát ẩn thoát hiện như Mal và lại cho rằng nó có lý cho mọi chuyện thì tôi không thích lắm.<br/>- Cobb và Saito không thoát được: Tất cả vẫn còn là giấc mơ của Cobb. Con quay vẫn quay ở đoạn cuối, cùng nhiều chi tiết trùng hợp khác, như Miles ra phi trường đón Cobb, 2 đứa trẻ lúc cuối có vẻ không hề thay đổi so với hình bóng trong Cobb ở đầu phim.<br/>- Tất cả đều là sự thật: Cuộc hành trình của Cobb kết thúc đẹp đẽ khi anh thực sự thành công. Và Saito giúp Cobb quay trở lại đoàn tựu với gia đình như đã hứa. Con quay đã rung trước khi credit hiện lên tuy không nói lên gì nhiều nhưng vẫn gợi ý cho khán giả.<br/><br/>Mọi lý giải đều có lý do và bằng chứng phản biện, người xem đều có thể tự quyết định về ý nghĩa của bộ phim mà bạn cho là phù hợp.<br/>Tags - <a href="http://cubocubat.net/go.php/tags/inception/" rel="tag">inception</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://cubocubat.net/read.php/207.htm</link>
<title><![CDATA[Lắng nghe]]></title> 
<author>n0h4t &lt;n0h4t@cubocubat.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
<pubDate>Wed, 10 Aug 2011 03:57:37 +0000</pubDate> 
<guid>http://cubocubat.net/read.php/207.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="center"><a href="http://www.hdvietnam.com/diendan/members/6497-albums1004-picture26393.jpg" target="_blank"><img src="http://www.hdvietnam.com/diendan/members/6497-albums1004-picture26393.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Nhiều người nghĩ rằng, trong âm nhạc thì thứ quan trọng nhất chính là ca từ. Nhưng… xin lỗi, đó chỉ là văn học hoặc là khía cạnh văn học trong âm nhạc chứ không phải là âm nhạc.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Nhiều người nghĩ rằng, các audiophile chi cả gia tài cho dàn âm thanh là điên khùng, lố bịch. Nhưng xin lỗi bác Hugo, "nhiều người nghĩ rằng" đó mới là "những người khốn khổ" nhất hành tinh. Bởi vì họ chưa bao giờ được nghe những thứ âm nhạc được phát ra một cách chân thật nhất, sâu sắc nhất hoặc họ đã được nghe nhưng lại không đủ tiền và thậm chí đủ tiền nhưng không đủ dũng khí để bước vào cái thế giới đầy mê hoặc đó.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cách tốt nhất để xóa bỏ các định kiến có lẽ là học cách lắng nghe và nên nhớ rằng cho dù ở cấp độ âm thanh nào thì nghe (Hearing) chỉ là thụ động, lắng nghe (Listening) mới là chủ động. Một khi muốn tranh luận về một đề tài âm nhạc nào đó, trước hết hãy chắc chắn rằng bạn biết cách lắng nghe.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Lắng nghe là một trải nghiệm tuyệt diệu và rất đáng làm. Lắng nghe trong âm nhạc giúp các bạn hiểu sâu hơn các yếu tố cơ bản của âm nhạc như giai điệu, âm điệu và nhịp điệu, qua đó chúng ta có thể hiểu và đánh giá được nhiều thể loại âm nhạc.<br/><br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Sau đây, xin giới thiệu với các bạn phương pháp để rèn luyện kỹ năng nghe âm nhạc một cách sắc sảo được tổng hợp từ trang HowStuffWorks. Hy vọng phương pháp này sẽ mang lại cho bạn những trải nghiệm âm nhạc đích thực cũng như rèn luyện kỹ năng nghe và khả năng nhận thức.<br/><br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;1. Lựa chọn một bài hát ngắn có kết cấu hợp lý, đơn giản mà quen thuộc và không quá khó (để không bị phân tâm).<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;2. Bật nó lên và cố gắng lắng nghe một loại nhạc cụ cụ thể. Tốt nhất là bắt đầu với nhạc cụ mà bạn có thể nghe rõ ràng nhất, trống hoặc guitar chẳng hạn. Tập trung vào các nhạc cụ đó, cố gắng nghe được những gì mà nó đang chơi (giai điệu, nhịp điệu) và cách nó kết hợp hoặc hỗ trợ bài hát. Hãy thử phân biệt các nhạc cụ phụ và chính. Lắng nghe các bài hát cho đến khi bạn hiểu được vai trò của nhạc cụ trong bài hát đó.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;3. Hãy thử xác định vị trí của nhạc cụ trong trường âm thanh nổi (Stereophonic), ví dụ những nhạc cụ nào thật sự nằm bên trái, ở giữa hay bên phải. Sử dụng Headphone để có kết quả tốt nhất.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;4. Lặp lại bước 2 và bước 3 cho từng loại nhạc cụ trong bài hát.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;5. Mở lại bài hát và lần này bạn thử cảm nhận cách các nhạc cụ làm việc hoặc hòa âm với nhau để xây dựng nền tảng âm nhạc trong bài hát. Lưu ý những thứ có kết hợp với nhau và có những thứ hoạt động riêng lẻ.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;6. Vừa lắng nghe toàn bộ bài hát vẽ một sơ đồ về các phần khác nhau trong bài hát như dạo đầu (intro), đoạn chính (verse), hợp xướng hoặc điệp khúc (chorus or refrain), giang tấu (interlude), phần nối (bridge), phần dạo cuối (outro)...<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;7. Vừa lắng nghe vừa sử dụng sơ đồ mà bạn đã vẽ để xác định các nhạc cụ dung để dạo đầu ở mỗi phần và các nhạc cụ ở đoạn chính của mỗi phần.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;8. Lắng nghe bài hát, nhưng lần này tập trung vào các giọng hát bè (Backup Vocal). Để ý xem lúc nào thì xuất hiện hát bè, lúc nào không xuất hiên.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;9. Lắng nghe lại một lần nữa và chú ý vào các đoạn hòa âm, xác định sự thay đổi và cách thay đổi hòa âm trong bài hát.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;10. Viết lại toàn bộ lời bài mà bạn nghe được trong khi lắng nghe bài hát.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Một khi đã biết lắng nghe một cách khoa học, có thể bạn sẽ chạm được vào tận cùng của thế giới âm thanh, hôn hít, sờ mó, sàm sỡ nó. Và hãy nhớ rằng khi thấy một ai đó đang mơ màng, há miệng, thậm chí là đang chảy vài giọt nước dãi, đầu lắc lư nhẹ nhàng trước một dàn âm thanh thì đừng vội cười nhếch mép, bởi họ đang lắng nghe âm nhạc đấy.<br/><br/><br/>Tags - <a href="http://cubocubat.net/go.php/tags/l%25E1%25BA%25AFng_nghe/" rel="tag">lắng nghe</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://cubocubat.net/read.php/206.htm</link>
<title><![CDATA[Cuối hạ, nhớ Nguyễn Trung Cang]]></title> 
<author>n0h4t &lt;n0h4t@cubocubat.com&gt;</author>
<category><![CDATA[xcafe]]></category>
<pubDate>Tue, 02 Aug 2011 12:30:43 +0000</pubDate> 
<guid>http://cubocubat.net/read.php/206.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Sài Gòn khắc khoải, mùa đang trôi dần vào những ngày cuối Hạ. Khi mưa và nắng đã ra mặt vờn nhau, miệt mài chơi trò đuổi bắt. Khi hoài niệm và kí ức của một thời yêu thương nồng say đang bắt đầu manh nha hiển hiện. Thì có lẽ, đấy chính là lúc âm nhạc của Nguyễn Trung Cang lặng lẽ lên ngôi. Lặng lẽ len vào những khoảng trống chật hẹp của hiện tại, rồi ắp đầy thành nỗi nhớ...<br/><br/>1. Thương nhau ngày mưa:<br/><br/>Một chiều, vô tình nghe lạI ca khúc này trong quán cafe cũ, thấy lòng mình bình an đến lạ. Những cuộn xoay của đời sống thường nhật đã miễn cưỡng dừng lại, nhường chỗ cho kí ức vỗ về. Hạnh phúc, không chỉ là quãng thời gian được yêu thương khỏa lấp và đong đầy. Hạnh phúc, càng không là những mất mát và chia lìa một thuở. Đôi khi, nó đơn giản chỉ là một dấu lặng ngọt ngào.<br/><br/>Khi mặt trời vắng bóng<br/><br/>Khi lời nguyền khuất lấp<br/><br/>Nghe lạc loài kiếp sống sao mỏi mong... <br/><br/>Ngày... "xưa" bắt đầu được nhắc lại ở một không gian đượm màu u ám, chán chường. Giọng Elvis Phương thời trai trẻ lạ lẫm trong tiếng ngắt dứt khoát của đoạn mở Slow Rock. Lời nguyền nào? Mỏi mong gì? Có lẽ, chỉ những người yêu nhau mới thấu hiểu...<br/><br/>Bao là tình thắm thiết<br/><br/>Cho giờ này nuối tiếc<br/><br/>Thương nhiều rồi cũng cách xa mà thôi...<br/><br/>Lại tiếp tục là những trần tình chắp vá, không đầu không cuối. Nhưng tất cả những lời ủ ê, tiếng chậm rãi ấy không phải là nỗi dự cảm tuyệt vọng về một cuộc tình tất sẽ không thành. Nó chỉ làm nền, làm phần dẫn hồn nhiên cho đoạn điệp khúc chất đầy nỗi lòng sau đó. Ấy là những thiết tha mà chàng trai muốn nhắn gửi, muốn thổ lộ cho người con gái của ngày mưa cũ. Biết là đã muộn màng...<br/><br/>Như mưa ngày nào thấm ướt vai em<br/><br/>Như mưa ngày nào khuất lấp sao đêm<br/><br/>Thương em ngày nào khóc ướt môi mềm...<br/><br/> <br/><br/>Thương nhau thật nhiều biết mấy tin yêu<br/><br/>Cho nhau trọn tình dẫu có điêu linh<br/><br/>Xa nhau trọn đời vẫn nhớ thương nhau...<br/><br/>Toàn bộ ca từ chỉ một lần nhắc đến chữ "yêu" nhưng nó lại đi kèm với... "tin". Đó là một điều lạ - dẫu kỉ niệm về ngày mưa luôn làm cho những người yêu nhau phải thẫn thờ, cuống quýt. Vậy, "thương" có cần phải... "tin"?<br/><br/>Hoài nghi để làm gì, khi người con gái đã vì ta mà khóc đến "ướt môi mềm" thì... thương thật. Thương bất chấp...<br/><br/>2/ Bâng khuâng chiều nội trú:<br/><br/>Có lẽ, đây là một trong những ca khúc "ám ảnh" nhất của thời sinh viên lang bạt. Những chiều kí túc xưa nào... Mây xám xịt, trời vần vũ rồi nước từ đâu đổ ập xuống. Mưa dài ngoằn, da diết. Ta co ro một xó, mông lung mơ đến những điều vu vơ, tưởng chực chờ rơi mất. Rồi cô đơn nghĩ về những ngày vui, ngày nắng ấm...<br/><br/>Cảm xúc thật và gần gũi đến độ, nếu không có những chiều nội trú... "đúng nghĩa" thì ta vẫn thấy lòng mình chùn lại, để bâng khuâng tiếc nhớ. Vời vợi, tha thiết. Ôi, ánh mắt của một người...<br/><br/>Chiều nội trú bâng khuâng như đôi mắt ai ngày nào tao ngộ...<br/><br/>Chiều nội trú bâng khuâng như đôi mắt ai vời vợi tha thiết...<br/><br/>Bài hát ra đời năm 1981 và nhanh chóng đi vào lòng người qua giọng hát nam danh ca Tuấn Ngọc. Ca từ xuyên suốt là một dòng cảm xúc nhất quán, quyện chặt vào nhau rất tự nhiên. Thế nên, ít ai ngờ được rằng, tình khúc cực hay này là do Nguyễn Trung Cang phổ từ... hai bài thơ hoàn toàn khác nhau. Tác giả của nó lại là một người ngoại đạo với thơ ca: chị Hoài Mỹ, người yêu của một người bạn Nguyễn Trung Cang.<br/><br/>Bài thơ thứ nhất có tên là Bâng khuâng chiều nội trú. Và ngạc nhiên thay, ánh mắt "trữ tình" trong nguyên bản không phải là của một cô gái xinh đẹp nào, mà nó lại là... một chàng sinh viên trường Tư pháp TP HCM (Đại học Luật bây giờ).<br/><br/>Bâng khuâng chiều nội trú<br/><br/> <br/><br/>Chiều nội trú bâng khuâng<br/><br/>Trong đôi mắt anh học viên tư pháp<br/><br/>Tôi bắt gặp cái nhìn<br/><br/>Dù tôi đi gần<br/><br/>Dù tôi đi xa<br/><br/>Cái nhìn ấy suốt đời tôi nhớ<br/><br/>Ôi! Cái nhìn thân thuộc quá<br/><br/>Một cái nhìn làm tôi lớn khôn lên...<br/><br/>Bài thơ thứ hai có tựa là Mưa. Đây là cảm xúc yêu thật, rất nồng nàn vào một buổi chiều mưa mà tác giả Hoài Mỹ dành hoàn toàn cho người yêu (và thành người chồng sau này).<br/><br/>Mưa<br/><br/> <br/><br/>Mưa đầu mùa hạt nhỏ long lanh<br/><br/>Mưa tí tách giọt dài giọt vắn<br/><br/>Mưa hỡi mưa ơi có bao giờ nhớ nắng<br/><br/>Sao em buồn lại nhớ thương anh<br/><br/> <br/><br/>Mưa tình đầu nghe rất mong manh<br/><br/>Mưa quấn quýt thì thầm trên ngói<br/><br/>Anh có nghe mưa tường chăng lời em nói<br/><br/>Rất nồng nàn tha thiết yêu anh<br/><br/> <br/><br/>Như tiếng hát anh xưa<br/><br/>Tiếng hát êm đềm<br/><br/>Như mưa hôm nay<br/><br/>Mưa âm thầm gợi nhớ<br/><br/>Như em yêu anh em buồn vô cớ<br/><br/>Như anh rất gần mà anh rất xa...<br/><br/>Phổ nhạc để... "hát" một bài thơ là điều không quá khó, đôi khi tác giả chỉ cần biết căn bản về nhạc lý. Nhưng nâng những dòng cảm xúc bất chợt của cô gái đang yêu thành một tình khúc bất hủ, thành một giai điệu lay động lòng người qua nhiều thập kỉ, thì ắt hẳn, tác giả của nó không chỉ có tài năng. Phải thiết tha lắm, phải tình cảm lắm với cuộc đời này thì mới sinh ra được Bâng khuâng chiều nội trú.<br/><br/>3/ Còn yêu em mãi:<br/><br/>Đây chính là ca khúc đã đưa Lưu Bích - Tô Chấn Phong trở thành một trong những cặp song ca hải ngoại được yêu thích nhất trong thập niên 90.&nbsp;&nbsp;Bài hát là những lời tự sự không thể chân thành hơn của những người đang yêu. Cảm giác nồng nàn, ấm cúng xuyên suốt ca khúc đã làm say đắm lòng người. Dường như những gì mộc mạc và bình dị nhất của hạnh phúc đã được Nguyễn Trung Cang rút lòng chia sẻ.<br/><br/>Yêu em như thuở nào<br/><br/>Tình yêu còn biên đầy trang giấy...<br/><br/>Yêu em như thuở nào<br/><br/>Tình yêu còn đong đầy trang sách...<br/><br/>Không còn chỗ cho sự phản bội, dối lừa hoặc những nghi ngờ, giận hờn vô cớ nữa, dẫu những nhung nhớ và mòn mỏi vì cách xa vẫn thấp thoáng hiển hiện. Ở đấy, lòng chung thủy là duy nhất. Nó khiến chúng ta hồn nhiên sống, nhìn cuộc đời là một màu hồng bất biến. Ở đấy, tình yêu đã vĩnh cữu lên ngôi.<br/><br/>Dù có cách xa mỏi mòn<br/><br/>Mà những dấu yêu mãi còn<br/><br/>Sưởi ấm xác thân héo gầy<br/><br/>Tình yêu như gió đem mây<br/><br/>Gọi mưa giăng kín khung trời...<br/><br/>"Tình yêu như... gió đem mây, gọi mưa giăng kín khung trời...". Để ví von tình yêu một cách độc đáo và lãng mạn đến vậy, thì hẳn tác giả của nó đang có một cuộc sống hạnh phúc, tinh thần đang vào trạng thái viên mãn?<br/><br/>Chẳng thể nào ngờ được - mãi về sau này mới biết - đó lại là sáng tác cuối cùng của Nguyễn Trung Cang tặng cho người vợ yêu quý của mình, nhờ người bạn thân Lê Hựu Hà chuyển giúp. Nó là một định mệnh trớ trêu, bởi chỉ vài tháng sau, ông đã chết vì kiệt sức trong một trại tù heo hút giữa rừng sâu. Lời tâm sự "Riêng ta nơi núi rừng. Về đêm, càng nghe hồn băng giá..." đã rõ ràng hơn trong cách hiểu và cảm. Những ca từ nồng ấm và vô tư ngày trước, giờ đây đã mặc nhiên thành lời trăn trối có thật, nó làm nghẹn ngào tất cả những ai yêu mến ông.<br/><br/>Dù biết cách xa với đời<br/><br/>Dù biết thủy chung chẳng rời<br/><br/>Mà vẫn xót xa tháng ngày<br/><br/>Chờ ta chi nữa em ơi<br/><br/>Còn đâu giây phút tuyệt vời...<br/><br/>"Chờ ta chi nữa em ơi..." Còn đâu mà chờ? Đã chấm hết rồi một cuộc đời đầy sóng gió. Người nhạc sĩ tài hoa một thuở...&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br/><br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br/><p align="center"><a href="http://images.yume.vn/blog/201105/17/1305640156_phuong%20hoang.jpg" target="_blank"><img src="http://images.yume.vn/blog/201105/17/1305640156_phuong%20hoang.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Elvis Phương - Lê Hựu Hà - Nguyễn Trung Cang (hàng đứng, từ trái qua)</p><br/><br/><br/>#Dodidau 
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>
